Mục vụ Thể thao tỉnh Bình Thuận

Đại cương: Sách Ê-sai (p1)

◆ Tác Quyền, Niên Đại và Hoàn Cảnh

Trong Kinh Thánh, không sách nào có nhiều quan điểm khác nhau cũng như những quả quyết mạnh mẽ cho bằng sách Ê-sai. Các nhà phê bình đều đồng ý rằng Ê-sai đã viết một phần sách ấy, và một số khẳng định ông viết cả quyển; một số khác chia sách Ê-sai làm hai phần, một số khác nữa lại chia làm ba, và nhiều người khác lại chủ truonwg sách này là do nhiều tác giả.

Các chương 24-27 và 40-46 được tranh cãi nhiều nhất và bị gán cho một niên đại muộn màng về sau này, do:

  1. Bối cảnh lịch sử tổng quát
  2. Quan điểm thần học
  3. Bút pháp và ngôn ngữ

Một số người (Ewald, Driver) gán các chương 40-46 cho một tác giả duy nhất. Nhiều người khác (từ Duhm trở về sau) chia quyển sách này ra làm ba phần, gán các chương 40-55 (sách Ê-sai thứ hai) cho giai đoạn lưu đày, các chương 56-66 (sách Ê-sai thứ ba) cho gaii đoạn hậu lưu đày, và ngày nay, đây là thuyết phổ biến nhất. Các lý do nêu ra đều chống đối nhau và lắm khi mâu thuẫn nhau nữa. Những nhận xét sau đây sẽ cho thấy tuy chủ trương nhiều tác giả có một số luận cứ hậu thuẫn khá mạnh mẽ, nhưng các luận cứ ủng hộ cho tính cách thống nhất của toàn quyền lại càng mạnh mẽ hơn.

► Ngoại chứng

  1. Truyền thống cho rằng Ê-sai là tác giả của cả quyển sách vốn có từ rất sớm, đồng nhất và không hề bị dị nghị. Josephus có ghi lại một truyền thống rằng Si-ru đã bị ảnh hưởng vì đọc chương 45.
  2. Một số học giả nổi tiếng (như Delitzsch và Caspari) đã dựa vào chứng cứ hiển nhiều rằng Sô-phô-ni và Giê-rê-mi có toàn bộ sách này, đã sao lại và trích dẫn sách ấy, nên đã đi đến kết luận như vậy.
  3. Tính cách cao cả, vĩ đại của hai mươi bảy chương cuối hoàn toàn không bị dị nghị. Do đó, nếu quả thật chúng do ‘một nhà tiên tri thừi kỳ lưu đày’ viết ra (quan điểm của Ewald) thì có lý nào tên ông ta lại không hề biết đến? Nếu các chương ấy là do hai người hay nhiều hơn nữa, thì có lý nào, trong khi các nhà tiểu tiên tri – có người chỉ viết hết sức ngắn gọn – đều được sưu tập thành ‘quyển sách của Mười Hai nhà tiên tri’, mỗi sách đều mang tên người viết ra nó, còn các tác giả viết ra các chương sau này của sách Ê-sai lại không được ghi tên và bị lãng quên?
  4. Trong Tân Ước, tính cách thống nhất của Ê-sai đã được coi là đương nhiên (Ma-thi-ơ 12.17, 18; Giăng 12.38-41; Rô-ma 10.16, 20).

≫ còn tiếp…

 

 

 

Please follow and like us:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial